Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

Đợi chồng mòn mỏi, 30 năm sau thành “người thứ ba”

Một nách hai con, hi sinh tuổi thanh xuân của mình cho gia đình chồng đợi ngày chồng ở trời Tây về đoàn tụ nhưng cuối cùng sau những tháng ngày làm “đá vọng phu”, bà Thương nhận lại là một cái kết đắng đót.
Sinh ra ở miền quê nghèo khó với đủ những thứ quy tắc chuẩn mực danh cho người phụ nữ, bà Thương luôn làm trọn vẹn chức trách của mình. Từ một cô gái xinh đẹp dịu dàng được nhiều người con trai yêu mến theo đuổi nhưng cuối cùng bà Thương vẫn quyết định chọn ông Văn, người đàn ông nức tiếng đào hoa đa tình trong làng.
Gia đình bà ai cũng phản đối cuộc hôn nhân này nhưng bà Thương vẫn bỏ ngoài tai để đi cùng người đàn ông bà đem lòng yêu thương. 5 năm bên nhau và có hai mặt con những tưởng bà Thương được yêu trọn vẹn. Ấy vậy mà cuối cùng lấy lý do nhà nghèo muốn con cái về sau sung sướng, ông Văn chồng bà xin vợ đi xuất khẩu lao động.
 Đợi chồng mòn mỏi, 30 năm sau thành “người thứ ba” - 1
Ở bên trời Tây, người đàn ông của bà đã có một người vợ khác và bà trở thành "kẻ thứ ba" (Ảnh minh họa)
Đứng trước những lý lẽ đầy thuyết phục của chồng, bà Thương bấm bụng thương con nên đành gật đầu đồng ý. Cũng từ đó bà xa chồng và mòn mỏi phòng không chờ đợi, cũng từ ấy bà phải một mình nuôi hai con nhỏ, chăm lo vun vén cho nhà chồng.
Làm dâu cả, công việc đồng áng nhọc nhằn cùng việc họ hàng ma chay cưới hỏi trong làng ngoài xã khiến cho nhan sắc cô gái xinh đẹp nức tiếng ngày nào giờ đã “nhụy rữa hoa tàn”. Lúc ra đi, chồng bà hứa lên hứa xuống chắc chắn “năm về một lần”, ấy vậy mà sau rốt lấy đủ lý do ông Văn đi biền biệt. Cũng có lúc bà Thương gạn hỏi nhưng ông mếu máo qua điện thoại bà lại xót xa bỏ qua. Và cứ thế bà một mình nuôi con không nhận được sự giúp đỡ nào của chồng.
Bà nghẹn đắng: “Hồi đó, tôi chẳng biết ông ấy làm gì bên ấy, mỗi lần thủ thỉ bảo ông ấy gửi tiền về cho con đi học rồi sửa sang nhà cửa ông ấy bảo kinh tế bên ấy khó khăn làm còn chẳng đủ ăn. Tôi bảo ông ấy nếu không làm ăn được thì về đi thì ông ấy bảo là cố đợi xem nhỡ may có cơ hội đổi đời”. Cái sự đổi đời ấy chẳng biết đến đâu và bao giờ nó mới đến nhưng một ngày khi con bà đi học về bỏ ăn, mặt lầm lì bà mới biết được sự thật.
Con bà nghẹn ngào kể rằng bị bạn bè trong lớp trêu trọc: “Con bị bố bỏ rơi, ở bên nước ngoài bố đã có bồ”. Nghe con nói bà Thương hồ nghi và rồi bà đi đến hỏi chuyện những người từng đi làm cùng chồng nay đã trở về. Sau nhiều hồi gạn hỏi, cuối cùng bà chết đứng khi hay tin ở bên trời Tây chồng mình đã có vợ cùng con.
Nỗi đau dâng kín trong lòng, sự tủi hổ và uất hận khiến bà chỉ muốn chết đi nhưng bà vẫn cố bước về nhà. Lững thững đi trên triền đê, nơi có những kỉ niệm yêu thương của bà và chồng khiến người phụ nữ nhỏ bé chỉ biết òa lên nức nở. Đau đớn đến tột cùng nhưng bà không biết tỏ cùng ai, bà lẳng lặng nuốt nước mắt vào trong và vờ vẽ cho hai đứa con một hình ảnh thật đẹp về người cha của chúng.
Không ai biết trong suốt những năm tháng ấy, bà Thương đã mất ngủ, khóc ướt đẫm gối vì vừa đau đớn vừa nhớ thương vừa hận người chồng phụ bạc. Những kỉ niệm ùa về chỉ làm bà càng thêm nhói đau khi nhớ tới hiện thực phũ phàng. Bà cũng gọi điện viết thư cho người đàn ông ấy nhưng khi nhận lại bà còn đau khổ hơn. Trong mỗi cánh thư người đàn ông kia đều không một lời giải thích và chỉ nói bà với ông nên chia tay. Vì thương con mất cha, bà quyết “mặt dày” níu giữ.
Bà Thương khổ tâm: “Tôi chỉ muốn con có cha và chúng không bị bạn bè dè bỉu. Và tôi cố níu kéo chồng trở về bên mình nhưng bao năm rồi, tôi nhận lại chỉ là thái độ lạnh nhạt, quyết tâm ly hôn của ông ấy mà thôi”. Đắng đót, cay nghiệt là thế mà bà Thương vẫn âm thầm chịu đựng, gách vác mọi việc trong nhà chồng và nuôi con khôn lớn trưởng thành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét